Đã xem: 967

  1. Offline

    gaham1 Member

    Tiểu thuyết - Dấu chân của người đến sau
    [IMG]
    Tác giả: Kha Lam

    Giới thiệu:

    "Dù em là người đến sau nhưng vẫn sẽ để lại dấu chân. Để anh có thể biết được, rằng em đã từng yêu anh nhiều như thế nào"

    Mời các bạn đọc truyện!
  2. Offline

    gaham1 Member

    Chương 1
    Ai bảo là trẻ con không hiểu những chuyện người lớn đang làm? Tôi hiểu, hiểu tất cả mọi thứ đang diễn ra xung quanh tôi. Mẹ bảo là con nít không nên suy nghĩ nhiều cho mệt đầu, tôi nghe lời mẹ nên chỉ biết im lặng rồi suy nghĩ mọi thứ trong đầu một cách sâu sắc nhất. Và cũng từ đấy tôi mắc một căn bệnh trầm cảm nhẹ, kiểu như không thích giao tiếp với người ngoài.

    Tôi có một gia đình không hạnh phúc cho lắm. Dù tôi là con một, bố mẹ thương yêu tôi hết mực nhưng họ lại không có tình cảm như những đôi vợ chồng khác. Cứ dăm ba bữa lại cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt, nhiều khi giận nhau lại qua phòng khác ngủ riêng. Có nhiều trận cãi nhau rất linh đình làm hàng xóm phải can thiệp vào nữa, tôi là đứa con nít miệng còn hôi sữa chỉ biết đứng đấy mà khóc, khóc vì sợ, khóc vì lo, lại khóc vì tủi thân chứ không làm được cái gì để giúp họ.

    Từ đây tôi bắt đầu suy nghĩ rất nhiều, đến nỗi tôi già dặn hơn những đứa bạn cùng lứa tuổi khi nào không hay. Nhất là về những mặt tình cảm tôi lại hiểu rõ hơn ai hết. Đôi khi tôi tự hỏi, đã xác định và vợ chồng trọn đời trọn kiếp ắt hẳn phải tâm đầu ý hợp và tìm hiểu nhau kĩ càng lắm. Nhưng tại sao khi thành một đôi, sống chung một nhà lại sinh ra cãi vã nhiều như vậy?

    Chung quy, dù tôi có như thế nào tôi vẫn là đứa con nít không hiểu biết nhiều về thế giới bên ngoài. Chuyện người lớn tôi càng không biết nên đã tự dặn lòng mình rằng bản thân không nên tin tưởng vào tình yêu để khỏi phải trải qua nhiều chuyện đau lòng như bố và mẹ.

    Cuộc sống của tôi cứ nghĩ sẽ trải qua nhàm chán như thế, ai ngờ vào ngày sinh nhật của mình, bố mẹ bất ngờ bị tai nạn, tôi cũng thế. Ở trên xe cùng với họ, cảm nhận được sự hoảng sợ của bố và sự lo lắng của mẹ. Khi chiếc xe bị lật ngửa, mẹ ôm chặt tôi vào lòng bảo vệ tôi tránh để bị tổn thương. Còn bao nhiêu đau đớn mẹ tôi chịu hết. Cuộc thảm kịch đó đã cướp đi tính mạng của bố mẹ, cướp đi sự ngây thơ và hồn nhiên của đứa bé còn nhỏ như tôi.

    Có lẽ mãi mãi về sau, tôi xem đó là một cơn ác mộng mà tôi không thể dứt ra được. Trong đêm hôm ấy, có người bạn thân của mẹ đến dẫn tôi đi, bà bảo là bà sẽ trở thành mẹ nuôi của tôi. Tôi rất sợ đi xe ô tô nên họ cũng nhẫn nhịn mà chở tôi bằng xe máy. Đi qua các ngõ ngách trong khu phố cuối cùng tôi cũng được vào ở trong nhà mới.

    "Chào em gái"

    Âm thanh non nớt vang lên từ phía trên đỉnh đầu. Tôi cũng chẳng buồn xem đó là ai nói, chỉ bận suy nghĩ về chuyện xưa mà thôi. Bây giờ tôi chỉ mười tuổi, trong gia đình là con một, bỗng dưng có một người đến nói tôi là em gái. Nói là tôi không có cảm giác gì cũng thấy kì kì.

    Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh. Vì ghế sofa trải dàu mà tôi chỉ ngồi trong góc. Nên khi anh ngồi xuống tôi lại không thể tránh xa ra được. Ánh mắt chỉ thẫn thờ nhìn về phía xa xăm.

    "Mẹ kể lại chuyện cho anh nghe hết rồi. Bây giờ em là em gái của anh, cũng là con của bố mẹ nên em không cần lo lắng gì nhiều nữa đâu"


    Tôi lẳng lặng nghe anh nói, trái tim bỗng dưng đau âm ỉ. Tôi chỉ muốn về nhà, nghe bố mẹ cãi nhau cũng được nhưng ít nhất tôi cũng thấy họ ở trước mắt của mình.

    "Em...sao em không nói gì hết thế?"

    Anh rất quan tâm tôi, nhưng vì anh chỉ là cậu thiếu niên mới lơn nên rất ngại ngùng. Chỉ có thể lấy ngón tay chọc nhẹ vào người tôi. Tôi vẫn cứ không động đậy, quay đầu lại nhìn anh, thấy nụ cười ấm áp anh dành cho tôi làm mắt tôi lu mờ dần.

    "Có chuyện gì hả? Hay là em nhớ bố mẹ? Em đừng buồn nữa, họ lên thiên đường rồi, nơi ấy có rất nhiều tòa cung điện đẹp. Chắc chắn họ sẽ rất hạnh phúc đấy"

    Anh an ủi tôi như an ủi một đứa con nít, tôi cũng từng nghe mẹ bảo người chết đi sẽ được lên thiên đường, nhưng tôi thấy mẹ ra đi thống khổ như vậy, trước khi đi bố mẹ còn cãi nhau rất nhiều. Vậy có thật là ở trên ấy họ sẽ hạnh phúc không?

    "Anh...thiên đường là ở đâu? Em đến đó xem được không?"

    "Không được đâu, em phải lớn lên đã. Đến khi nào em lớn lên không được nữa thì bố mẹ sẽ tự về đây đón em lên thôi"

    Ánh mắt của anh rất ấm áp lại xinh đẹp tựa như mẹ vậy. Tôi nhìn anh thật lâu, hốc mắt lại đỏ lên:" Nhưng bố mẹ rất thường hay cãi nhau, ở trên đấy nếu như họ không hạnh phúc thì ai sẽ là người an ủi họ đây hả anh?"

    "Ở trên đấy có rất nhiều, rất nhiều người thân của họ. Khi buồn thì có thể tìm đến người thân để an ủi. Em đừng lo lắng nữa nhé"

    Anh xoa đầu tôi rất nhẹ nhàng, bàn tay ấm áp ấy như muốn sưởi ấm trái tim của tôi vậy. Đây là lần đầu tiên tôi khóc trước mặt của người lạ. Cũng tại vì những lời nói của anh làm tôi cảm thấy bình yên. Anh chỉ ôm tôi vào lòng rồi nhẹ nhàng vuốt lưng như mẹ vẫn thường làm, cái cảm giác ấm áp này làm tôi cứ vương vấn mãi.

    Có lẽ vì lần đầu có người gọi tôi là em gái, có người am ủi tôi một cách kì lạ đến thế, anh không bảo tôi đừng buồn, cũng không vào tôi đừng nhớ về họ mà anh chỉ bảo tôi đừng lo lắng và nói cho tôi nghe trên thiêng đường bố mẹ sống như thế nào. Những nỗi buồn nỗi nhớ tuôn trào ra bằng nước mắt. Nó mặt chát lại làm tôi nhẹ người. Cảm giác có một người anh trai thật là tốt.

    Từ ngày đó trở đi, tôi chỉ giam mình trong phòng. Bố mẹ nuôi rất kiên nhẫn đem đồ ăn lên cho tôi ăn, những món ngon tôi thích đều bày sẵn trước mắt nhưng tôi chẳng buồn ăn tí nào. Anh biết vậy, ngày nào cũng lên phòng tôi, ngồi lấy cái đùi gà vừa ăn vừa cảm thán rất ngon. Tôi nhìn cũng thấy bắt mắt nên ăn một miếng giống anh, ăn rồi lại muốn ăn thêm. Cứ thế món nào tôi không động đũa, anh lại lấy ăn trước còn tôi lại ăn sau. Như vậy cũng đủ làm tôi khỏe mạnh lên từng ngày.

    Thời gian tôi nói chuyện với anh rất ít, thường thì không quá mười câu. Tôi đối với bố mẹ cũng vậy, có thì vì chưa chấp nhận được sự thật nên tôi mới cố chấp không thích giao tiếp với họ.

    Có một ngày trời nắng chói chang, anh đi học về, mồ hôi nhễ nhại thấm ướt một vùng sau lưng áo, ướt luôn cả mái tóc đen của anh, không hiểu sao tôi thấy nó rất buồn cười nên môi hơi nhếch lên một ít. Nào ngờ lại bị bố nuôi bắt gặp. Bố nửa thật nửa đùa nói:"Cả nhà nhìn xem Mẫn Mẫn của chúng ta cười rồi này. Chắc là con bé thấy bộ dáng của Thiên Ân buồn cười quá đấy"

    Anh nhìn tôi một lát rồi chạy vào nhanh thay quần áo. Tôi cũng chỉ nhìn một chút rồi lại về phòng. Không biết là cố tình hay là vô ý mà hầu như ngày nào tôi cũng thấy anh chảy mồ hôi đầy người rồi nhảy qua ngày lại trước mắt tôi như muốn tôi nhìn thấy. Tôi còn nhớ lúc ấy trời lạnh, hầu như ai cũng mang áo ấm, riêng anh lại mang áo quần cọc tay rồi làm cách này đó mà chảy mồ hôi, chạy về nhà thật nhanh đứng trước mắt tôi. Lúc ấy tôi liền hiểu ra anh làm là vì mình. Đi thật nhanh lấy áo khoác đưa cho anh nói:

    "Mang vào đi không thôi cảm lạnh bây giờ"

    Anh nhận lấy rồi mang vào, lâu lâu lại nhìn lén xem biểu cảm tôi có chuyển biến gì không. Tôi phát hiện ra lại cười khẽ lên thành tiếng. Hình như anh trẻ con hơn tôi thì phải, nhưng những điều anh làm tôi lại thấy ấm áp. Nỗi nhớ về bố mẹ cũng đã vơi dần đi.

    Anh tên là Thiên Ân, rất thông minh và tài giỏi về mọi thứ nhưng riêng đối với em gái mình lại trở nên ngốc nghếch. Lần thứ hai tôi cười là thấy anh mặc áo ấm, nên ngày nào anh cũng mang áo ấm dù trời có nóng đến đâu đi chăng nữa.

    Có lần tôi nghe lén rằng bố mẹ nuôi không thể sinh em bé được nữa, chắc lúc đấy anh buồn lắm. Tôi đoán là anh cũng rất ao ươc có một người em gái. Bỗng dưng tôi xuất hiện, lại mang một quá khứ đau thương nên anh đối với tôi như bảo bối vậy. Tôi thấy cảm động nhưng cũng thầm mắng anh ngốc nghếch nên quyết định tìm anh nói chuyện.

    "Anh đừng mang áo ấm nữa được không?"

    "Không phải em thích sao? Anh thấy nó rất hợp thời trang mà"

    "Em không thích"

    "Vậy anh sẽ không mặc nữa nhé"

    "Tại sao anh lại thương em vậy?"

    "Bởi vì em là em gái của anh mà"

    "Nhưng em không phải con ruột của bố mẹ"

    Anh gõ đầu tôi một cái:"Đồ ngốc, từ ngày đầu tiên em đến đây anh đã xem em là em gái rồi" tieu thuyet ngon tinh

    "Lỡ như sau này anh lớn lên, anh sẽ nghĩ khác thì sao?"

    "Không bao giờ, hiện tài, sau này, sau này nữa anh vẫn xem em như em gái, không bao giờ thay đổi"

    "Anh hứa nhé, không được bỏ em đi như bố mẹ đâu đấy"

    "Anh hứa mà, trừ khi em bỏ anh đi thì thôi"

    Cuộc đối thoại của hai đứa con nít tưởng như bình thường nhưng lại in sâu vào trong tâm trí làm tôi mãi mãi không thể quên được. Tôi nhớ lúc ấy nụ cười anh tỏa sáng như những vì sao trong đêm tối mù mịt kia, một nụ cười làm người ta luôn cảm thấy bình yên.
  3. Offline

    gaham1 Member

    Chương 2
    Hoa hướng dương chỉ nở khi có nắng

    Em chỉ hạnh phúc khi nơi đó có anh

    Thái độ của tôi đối với anh cũng trở nên khác hẳn. Anh thường xuyên chọc tôi cười, dù anh bận đến mấy đêm về cũng dành một chút thời gian kể chuyện cho tôi nghe.

    Cứ nằm bên cạnh nhìn khuôn mặt non nớt đang đọc quyển sách. Bất giác lòng tôi cảm thấy ngọt ngào. Lúc trước khi ba mẹ cãi vã nhau trong lòng tôi lại mệt mỏi khôn cùng nhưng bản thân mình chẳng biết dựa vào ai. Nhiều khi tôi ước có một người anh trai để dựa vào rồi tâm sự cho anh ấy nghe về mọi chuyên mà tôi đang vướng mắc rồi lắng nghe anh ấy nói vài câu an ủi. Nhưng đó chỉ là điều ước mà tôi biết chẳng bao giờ trở thành sự thật, bởi vì tôi là con đầu tiên trong gia đình từ đó tôi liền biết mình không bao giờ có một người anh trai hay một người chị gái nào nữa.

    Có nhiều điều thật không thể đoán được trước. Ngày bố mẹ bị tai nạn, tôi cứ nghĩ cuộc sống mình không còn ý nghĩa gì nữa ai ngờ rằng trong cuộc sống tôi lại xuất hiện một bố mẹ khác và một người anh trai như thế này.

    Anh rất kiên nhẫn để làm cho tôi vui vẻ. Bởi bản tính của tôi rất cọc cằn lại không thích tiếp xúc với người lạ, anh biết điều đấy nên có rất nhiều chuyện anh đứng ra làm cho tôi. Song có vài thứ cũng không thể che giấu mãi được, ví dụ như gia đình xuất hiện một thành viên mới hay là tôi không thể ở nhà mãi được. Có lần trong một bữa cơm gia đình, bố nuôi lại bàn về chuyện đi học:

    "Mẫn Mẫn cũng đã mười tuổi rồi, nếu cứ ở nhà mãi sau này sẽ không theo kịp bạn bè đâu"

    Mẹ nuôi lại thêm vào một câu đồng thời đặt dĩa thịt bò vào bàn ăn:" Đúng vậy, Mẫn Mẫn cũng nên đi học. Con sống ở nhà chúng ta rồi cũng nên đổi từ họ Tô sang họ Thành đi cho tiện đường giải thích với người ta, Mẫn Mẫn con thấy có được hay không?"

    Mẹ nuôi rất dịu dàng lại tôn trọng ý kiến của đứa con nít như tôi. Thẫn thờ gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng rồi suy nghĩ một chút.

    Lúc trước, tôi là Tô Mẫn Mẫn, mang theo họ của bố bây giờ đổi thành Thành Mẫn Mẫn nghe cũng có vẻ rất kỳ lạ, mà bởi vì bản thân tôi chưa bao giờ nghĩ là sẽ đổi họ nên nếu bây giờ nói đổi thì tôi thật sự không muốn.

    Nhưng dù tôi sống cùng bố mẹ nuôi, tôi cũng không thể lấy một cái họ khác để sống trong gia đình này. Anh ngồi một bên nhìn tôi đang cúi đầu trầm ngâm như vậy nên anh cũng có một chút ý kiến:

    "Hay là trên giấy khai sinh vẫn để là họ Tô, còn khi vào nhập học hay là có người nào hỏi thì cứ gọi là Thành Mẫn Mẫn, như vậy có phải rất tốt hay không?"

    Mắt tôi sáng lên nhìn anh, đúng là anh rất thông minh, chưa có chuyện gì có thể làm khó được. Bố mẹ nuôi cũng gật đầu đồng tình và quyết định nghe theo lời anh nói. Bỗng dưng nghĩ đến chuyện đi học lòng tôi lại man mác buồn. Đêm về, tôi xụ mặt xuống nằm trên đùi của anh nói:

    "Anh ơi, có lẽ đêm nay là đêm cuối em được gặp anh đấy. Mai em phải đi học rồi"

    Khuôn mặt anh thoáng qua vẻ ngạc nhiên rồi phì cười, đưa tay vuốt tóc tôi.

    "Không phải đêm về anh sẽ qua chỗ em kể chuyện cho em nghe sao. Với lại anh với em học cùng trường, có chuyện gì cứ nói với anh, anh sẽ xử lí hết cho"

    "Hả? Không phải là anh học cấp ba rồi ư, sao có thể học chung trường với em được?"
    "Ở đây trường cấp hai và cấp ba là một, em còn học với anh ba năm nữa ấy"

    Khi nghe anh nói như vậy trong lòng tôi lại có hứng thú đi học. Không biết là học để được gặp anh hay là học để có thêm bạn bè mới. Chỉ biết rằng sống ở đây, người tôi quen đầu tiên là anh, người tôi thân đầu tiên cũng là anh, nên khi nghe tin học cùng trường, tôi cũng khá mong chờ với cuộc sống sau này.

    Trước đây luôn sống trong mệt mỏi, còn bây giờ lại được sống trong niềm hạnh phúc chờ mong. Có thể là tôi ích kỷ nhưng bản thân tôi mong muốn rằng cuộc sống của mình sau này cũng sẽ như bây giờ.

    Có lẽ anh là học sinh khá nổi trong trường về độ điển trai và thành tích học tập nên rất được nhiều người chú ý. Bình thường anh vẫn đi học một mình con lần này là có tôi lẽo đeo theo sau, tay tôi nắm chặt tay của anh ngơ ngác nhìn mọi thứ.

    "Thiên Ân, bạn gái của mày à. Nhìn cũng được đấy"

    Một cậu nam sinh rất thoải mái đi đến vỗ vai anh. Anh cười cười đáp lại:" Em gái tao đấy"

    "Ủa, mày có em gái từ khi nào? Sao bây giờ mới thấy"

    Ánh mắt cậu ta tò mò cứ nhìn tôi chằm chằm. Tôi chỉ biết núp sau lưng của anh lẳng lặng nghe hai người nói chuyện. Khi cậu ấy nói tôi là bạn gái anh người tôi như hóa đá và rất muốn phản bác lại. Tôi là em gái của anh sao có thể là bạn gái được, mà anh yêu thương tôi nhiều như vậy chắc cũng không muốn có bạn gái đâu. Tôi với anh sống mãi mãi cùng nhau như vậy là được rồi. Không cần tình yêu chen vào đâu.

    "Em gái bảo bối của tao sao để chúng mày thấy được"

    Anh đáp lại rất thoải mái, thái độ của anh đối với cậu ấy khác hoàn toàn khi đối với tôi và bố mẹ. Với bố mẹ, anh sẽ ngoan ngoãn nghe lời, với tôi anh lại dịu dàng như nước, còn với bạn bè anh lại rất thoải mái, lâu lâu lại còn có những hành động thô bạo như vỗ vai hay đấm vào lưng... Nhưng tôi vẫn để ý ánh mắt của anh, dù tính cách anh thay đổi như thế nào thì ánh mắt anh vẫn rất dịu dàng.

    "Em gái, ra đây giới thiệu xem"

    Cậu ấy nghiêng đầu nhìn tôi, tôi muốn lên tiến phản bác đột nhiên lại nghe anh nói:" Ai là em gái của mày hả? Của tao thôi"

    "Nó là em gái của mày, mày là bạn tao, theo như công thức toán học thì nó cũng là em gái của tao đấy"

    "Đừng hòng nhé. Em đi thôi, mặc kệ hắn đi"

    Anh thầm mắng cậu ta một câu rồi quay lại dắt tay tôi đi vào. Có lẽ vì đây là lần đầy tiên cậu ta bị anh từ chối nên đứng sững người. Tôi được anh dắt đi, nhưng vẫn quay đầu lại, ánh mắt tò mò nhìn biểu cảm của cậu ta rồi hỏi anh:" Anh ơi, vậy em cũng là em gái của anh ấy hả?"

    "Nói bậy bạ gì đó, em chỉ là em gái của anh thôi, chỉ riêng mình anh thôi, rõ chưa"

    Giọng nói của anh có vài phần nặng nề, tay vẫn nắm chặt tay tôi như bảo rằng tôi là của riêng anh chứ không phải là của ai khác. Lúc này tôi mới an tâm, vui vẻ đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình nắm chặt tay anh rồi đi qua bao nhiêu ánh mắt tò mò của mọi người. Trên môi vẫn là nụ cười rất tươi, có anh như vậy luôn làm tôi cảm thấy tự hào.


    Trước kia tôi đã từng đi học, nhưng bởi vì mắc bệnh trầm cảm nên rất ít giao tiếp với người khác, với lại chuyện cãi nhau của bố mẹ lọt đến tai của các bạn trong lớp làm bạn bè xa lánh tôi. Còn bây giờ, vì có anh là anh trai, bố mẹ nuôi tôi cũng sống rất hạnh phúc, tôi lâu lâu nhớ đến anh nên bất chợt nở nụ cười nên rất nhiều người muốn đến làm quen với tôi. Quả thật, dù không làm quen được với nhiều người cho lắm nhưng đã có bạn tất nhiên trong lòng tôi luôn cảm thấy vui vẻ.

    Giờ tan học của tôi và anh giống nhau, nhưng không hiểu sao nghe tiếng trống đánh lại thấy anh đứng trước cửa lớp vẫy tay với tôi. Hầu như ngày nào cũng vậy làm nhiều người trong lớp cảm thấy ghen tị và ngưỡng mộ, tôi cũng chỉ bất đắc dĩ nói "Đó là chuyện anh trai nên làm".

    Dù nói vô tâm như thế nhưng trong lòng tôi biết, ở trong mọi tiết học anh luôn cố gắng nỗ lực để thầy cô cho anh về trước, nhờ vậy anh mới đến tận lớp đón tôi. Bằng không, tôi và anh chỉ có thể hẹn nhau trước cổng trường mà cùng về. Nhiều khi tôi nghe được mấy người bạn nói là anh có bệnh "cuồng em gái". Theo tôi, đó không phải bệnh, mà chỉ là một tình yêu thương mãnh liệt hơn những người bình thường mà thôi.

    Có lẽ tôi cũng vậy, dù ngoài mặt không thể hiện ra nhưng tôi biết bản thân tôi quý anh trai lắm. Mỗi ngày không có anh là tôi cảm thấy cuộc sống thật nhàm chán. Vì vậy tôi và anh rất thân với nhau.

    Nhiều lúc bận học không gặp được anh, tôi liền lấy lí do là có bài tập không hiểu qua nhờ anh làm hộ. Anh rất thông minh, bài nào cũng giải ra hết, lâu lâu lại gõ đầu tôi bảo tôi ngốc. Cũng vì bị anh mắng là ngốc nhiều quá nên tôi bực mình tìm bài toán trong sách lớp 12 đưa anh giải.

    Lúc đấy anh nghi ngờ nhìn tôi hỏi là có thật toán nâng cao của tôi hay không. Tôi chớp mắt trả lời rất thành thật là phải, rồi nói:

    "Anh không làm được bài này thì lần sau đừng bảo em ngốc nữa nhé"

    Anh nhìn bài toán, nheo mắt một lát rồi gật đầu đồng ý. Cuối cùng anh mất ăn mất ngủ vì bài toán ấy, tôi nhìn thấy mà rất thương. Đành cúi đầu nói thật với anh:

    "Đây là toán lớp mười hai đấy, anh đừng làm nữa"

    Tôi nói xong cứ nghĩ anh sẽ mắng một một trận ai ngờ anh lại cười khẽ rồi trả lời rất dịu dàng.

    "Anh biết chuyện này lâu rồi"

    "Sao anh vẫn muốn làm?" Tôi ngạc nhiên đến nỗi mở to hai tròng mắt mà không thể nói được gì.

    "Tại không muốn để em buồn, với lại anh biết là em muốn thử sức anh mà" doc truyen ma

    Bây giờ tôi cảm động mà không nói nên lời. Tôi nào đâu có ý định thử sức anh, chỉ là bản tính trẻ con bộc phát muốn trả thù anh vì anh mắng tôi là đồ ngốc mà thôi. Anh luôn tốt bụng như vậy, dù biết tôi làm sai nhưng vẫn không mắng tôi một lời mà còn xem đó là một loại ân huệ. Nhiều lúc tôi muốn hỏi anh có phải là anh dung túng tôi quá nhiều rồi phải không? Nhưng dù sao tôi vẫn biết trước được câu trả lời là "không" rồi.
  4. Offline

    gaham1 Member

    Chương 3
    Người hứa với ta, cùng nhau viết nên một cuốn sách

    Viết được vài trang, người lại nỡ lòng bỏ đi.

    Hôm nay bầu trời trong xanh đến kì lạ, tôi thẫn thờ nhìn những tia nắng yếu ớt len lỏi qua những đám mây kia bỗng trong lòng lại có cái gì đó nhói lên.

    Tôi từng mong cuộc sống của mình trôi qua nhẹ nhàng và ấm áp như bầu trời ngoài kia nhưng với điều kiện là có bố, có mẹ. Bây giờ bầu trời trong xanh quá, tôi biết ước mơ của mình đã thành hiện thực nhưng bản thân tôi lại không hề mong muốn có nó một chút nào.

    Người ta nói muốn đạt đến ước mơ thì phải không ngừng cố gắng, còn tôi không cố gắng mà có thể đạt đến nó thì phải trả một cái giá thật đắt.

    Cuộc sống của tôi mang một màu nắng ấm nhưng người tôi lại lạnh mất rồi. Không hiểu sao tôi lại nhớ đến những chuyện này bởi có lẽ từ lâu tôi đã đem nó vào quên lãng một thời gian bây giờ cảm xúc đó lại ùa về nên cảm thấy lạ lạ.

    Đứng dậy đến mở cửa tính đi ra ngoài bỗng gặp anh đứng chầu chực sẵn ở đấy. Tôi mở to mắt nói:" Anh có việc gì hả?"

    "Ha, không có, em tính đi đâu sao?"

    Anh chỉ cười gượng rồi hỏi tôi. Tôi thành thật trả lời rằng:" Vâng, em xuống lấy nước. Phòng em hết nước uống rồi"

    "Vậy em vào trong đi anh đi lấy cho" Anh đặt tay lên vai tôi xoay người lại rồi đẩy tôi vào trong phòng.

    "Em tự đi được mà, dù sao ngồi mãi cũng mệt, em muốn đi vận động một chút"

    "Vậy để anh lấy nước xong lên chơi với em nhé, em ngồi yên ở đây, đừng đi đâu đấy"

    Tôi im lặng nhìn anh chạy đi. Bình thường anh thấy tôi ra ngoài là rất vui mừng. Còn lần này sao lại bảo tôi đi vào trong, tôi cảm thấy kì lạ nhưng cũng đành ngồi xuống và chờ. Trong ngày cứ nhiều lần liên tục như thế. Tôi thích ăn cơm, anh sẽ đem cơm lên tận phòng. Tôi thích mua đồ, anh lại chạy đi mua đồ về cho tôi. Dứt khoát không cho tôi ra khỏi phòng. Cứ nhiều lần như vậy lại làm tôi sinh nghi.

    Cũng bởi vì một phần bản tính tò mò trong tôi nổi lên, tôi lại biện cớ khát nước để lẽo đẽo đi theo chân anh xuống dưới tầng. Nhưng đi được nửa chặng đường liền thấy bố mẹ tôi đang ngồi thắp nhang ở trong phòng thờ. Ban đầu tôi cứ nghĩ là họ cúng cho ông bà. Nhưng những cử chỉ của họ không đúng.

    Không đau buồn cũng nhưng lại có phần thương tiếc. Rồi cũng chỉ dùng ánh mắt phức tạp nhìn lên bàn thờ lam Tôi nghi ngờ đi vào, cố gắng không phát ra tiếng động, đi đến bên bố mẹ. Tôi nhìn bức chân dung đang đặt trên kia. Khuôn mặt ấy quen thuộc lại dường như xa lạ đập vào mắt tôi làm tôi bỡ ngỡ.

    Cảm xúc lại trong tôi lại lần nữa ùa về. Hốc mắt đỏ lên lại cố ý không muốn để người khác thấy. Tôi lại lần nữa lặng lẽ đi lên phòng, thấy anh lo lắng từ trong phòng tôi đi ra. Vừa nhìn thấy tôi, anh ngạc nhiên chạy đến ôm chặt bả vai tôi hỏi.

    "Em đi đâu vậy? Anh tìm em từ lúc nãy đến giờ"

    Tôi ngẩng đầu nhìn anh, hốc mắt bấy giờ đã đỏ ửng. Đôi môi mếu xuống lại có phần run run:

    "Anh, có phải hôm nay là ngày giỗ của bố mẹ em, đúng không hả anh?"

    Ánh mắt anh nhìn tôi đầy phức tạp. Cuối cùng anh lại chọn cách im lặng, không nói một hai lời ôm chặt tôi vào lòng. Vỗ nhẹ lưng tôi như an ủi:

    "Em muốn khóc thì khóc đi"

    Tôi im lặng mặc cho nước mắt chảy xuống. Không giám khóc ra thành tiếng nhưng lại chịu không được mà nấc lên. Hôm nay tôi bỗng thấy bầu trời kì lạ đến thế, hóa ra là có chuyện. Anh không cho tôi ra khỏi phòng là vì sợ tôi sẽ buồn vì chuyện này sao?

    Bây giờ tôi mới nhớ, bố mẹ mới mất chỉ hơn một năm. Tôi cứ ngỡ là đã quên được họ nhưng đâu ai ngờ, khi nhìn vào tấm chân dung, nhìn hai con người đang mỉm cười dịu dàng với tôi. Bản thân tôi lại không chịu đựng được mà ngã xuống.

    Hai tay vòng qua người ôm chặt lấy anh. Nước mắt thấm ướt cả vai áo, thấm vào tim của anh. Anh đau lòng, nhưng lại không biết nói thế nào cho phải. Cuối cũng cũng chỉ vỗ lưng để trấn an. Tôi khóc một lúc, nước mắt cũng cạn dần, thả tay ra xoay người đi vào phòng không nói một lời. Anh thấy vậy cũng lo lắng đi theo. Tôi ngồi trên ghế, thả lỏng người dựa vào người anh. Nhắm mắt lại nhớ về mọi chuyện rồi mới mở miệng:

    "Chắc họ ở trên ấy hạnh phúc lắm anh nhỉ?"

    Anh không trả lời, cũng như ngầm đồng ý. Anh sợ khi anh nói ra sẽ lại làm tôi bật khóc. Tôi dựa vào người anh đến khi hít thở đều đều tôi mới bình tĩnh lại, nằm trên người anh đến khi chìm vào giấc ngủ mới thôi.

    Có lẽ đối với tôi, có nhiều nỗi đau không nhất thiết phải nói ra, chỉ cần nằm yên, nhắm mắt và ngủ một giấc, mình sẽ ôm chặt nỗi đau vào trong lòng và không cho nó xuất hiện một lần nào nữa. Cái cảm giác cô quạnh cứ xuất hiện, dù ở bên cạnh anh, cũng chỉ là ấm áp một phần. Còn một phần còn lại, nó bay đi theo bố mẹ mất rồi.

    Mơ mơ màng màng trong giấng ngủ với một màu đen bao phủ. Tôi cảm giác được một bàn tay ấm áp vuốt mái tóc của mình rất nhẹ nhàng. Như vô thức, tôi kéo bàn tay ấy lại ôm chặt và ngủ tiếp.

    Chắc có lẽ tôi ương bướng, không muốn cho ai biết là bản thân mình đã khóc nên Qua ngày hôm đó, tôi trở lại bình thường như chưa có chuyện gì.

    Tôi bình tĩnh đến như vậy cũng làm anh lo lắng. Có lần anh hỏi có phải là tôi lén khóc lóc ở nơi nào đó hay không? Đáp lại anh tôi cũng chỉ nhoẻn miệng cười, anh cứ nghĩ tôi yếu đuối như vậy. Đừng xem thường một đứa con nít như tôi, Dù đau buồn nhưng tôi mạnh mẽ lắm. Có lẽ là trong quá khứ có rất nhiều chuyện làm tôi mệt mỏi và từ đó có thể đúc rút được có kinh nghiệm để vượt qua nỗi đau một cách dễ dàng. Ví dụ như đi ngủ, hay là tìm một góc nào đó để ngẩn người.

    Nhưng thế nào tôi cũng biết ơn bố mẹ nuôi và biết ơn anh nhiều ghê lắm. Thời gian cũng thấm thoắt trôi đi, tôi chuẩn bị là học sinh cấp ba cũng là lúc anh thi vào đại học. Cứ nghĩ đến việc anh đi xa là tôi lại đứng ngồi không yên, chạy qua phòng anh hỏi anh cho rõ ràng:

    "Sau này anh học trường nào?"

    Anh ngồi chuẩn bị hành lý, nghe tôi hỏi liền ngẩng đầu lên nhìn tôi rồi bỏ qua nhiều công việc đang dang dở.

    "Anh thi trường kinh tế, đó là ước mơ của anh mà"

    Tôi lại bĩu môi khó chịu nói:" Trường kinh tế lấy điểm cao lắm, với lại ai biểu anh học giỏi cho lắm vào rồi lại bị nhà trường đuổi ra ngoài sớm như vậy"

    Anh nhìn con người ương bướng của tôi, không hiểu sao anh không tức giận ngược lại còn dịu dàng đến kì lạ. Kéo tay tôi lại lần để cho tôi ngồi xuống cạnh bên. Tôi thì đang tức giận, cũng chẳng biết mình tức giận vì cái gì. Cứ đi từng bước nặng nề rồi ngồi xuống cái phịch. Cố ý phát ra âm thanh lớn để anh nghe thấy, để anh có thể biết rằng là tôi đang tức giận.

    "Không cần điểm cao hay thấp, miễn sao anh đã đậu là được rồi. Không phải em muốn học ngành an ninh sao? Sau này cũng được đi giống anh thôi"

    Giọng anh trầm thấp, nói có vài phần nhường nhịn nhưng tôi càng nghe càng cảm thấy bực mình.

    "Bộ anh nghĩ ai cũng muốn đi giống anh hả? Trường kinh tế xa nhà đến thế, anh đi rồi sau này ai sẽ ở nhà chơi với em đây?" ngắt một hơi rồi nói tiếp:" Hay là mấy năm nữa em cũng học trường kinh tế giống anh nhé"

    "Không được, đừng vì anh mà thay đổi ước mơ của mình. Anh cũng là xa nhà chứ có phải là đi mất tăm đẫy hằng ngày anh sẽ gọi về nhà cho em mà"

    "Nhưng em vẫn muốn anh ở đây cơ, thật không vui chút nào"

    Anh hiểu tôi đang nói gì. Tôi cũng biết là bản thân mình khi xa anh là sẽ buồn lắm, bởi anh hứa là sẽ ở bên tôi mãi. Nhưng nào ai ngờ đến tuổi trưởng thành anh lại nhẫn tâm bỏ đi. Tôi cũng biết là vì ước mơ ấp ủ trong anh bấy lâu này, tôi cũng biết là tôi không có quyền cản anh đi theo ước mơ của mình. Như trong lòng tôi lại buồn bực và bứt rứt lắm.

    Anh nhẹ nhàng vuốt tóc tôi, lần nào cũng vậy, hễ khi tôi giận dỗi anh lại nhẹ nhàng vuốt tóc đến khi tôi dịu đi mới thôi. Nhưng lần này tôi không thể hết giận nổi.

    "Sau này em cũng phải như vậy thôi, anh cũng muốn ở đây với em lắm. Thậm chí là muốn đưa em đến đó để học với anh. Nhưng anh không muốn bố mẹ buồn thêm nữa, anh cũng không muốn sau này mình dùng hai bàn tay trắng để nuôi em, cũng không muốn em sau này phải chịu cực khổ. Trọng trách của anh rất lớn, có lẽ là chia li bây giờ nhưng sau này lại đoàn tụ hạnh phúc. Em có hiểu không?"

    Anh nói rất nhẹ nhàng, như giải thích cho tôi hiểu cũng như tự nói với lòng mình. Nghe xong tôi lại ngẩn người, có nhiều chuyện như vậy mà tôi không biết, lại chưa một lần nghĩ tới. Cái trọng trách và bổn phận của một người con lớn hơn rất nhiều thứ. Tôi biết là anh cũng không muốn đi vậy nên tôi chỉ ôm chặt anh thay một lời đồng ý. Dù khó chịu nhưng cũng đành vậy bởi tôi biết dù tôi có níu anh lại cũng vô ích.

    Ngày anh lên máy bay tôi bảo rằng:" Nhớ phải giữ liên lạc, nhất định phải giữ liên lạc với em nhé"

    Tôi thấy anh tươi cười đồng ý mới có thể an tâm vì nghĩ là anh sẽ giữ liên lạc mãi. doc truyen tinh yeu

    Hằng đêm tôi và anh cứ gọi đến nói chuyện đến sáng. Nhiều lúc nhà vắng người, không ngủ được thì lại gọi để anh hát cho tôi nghe một bài đồng quê cũ rít nhưng nó lại đưa tôi vào giấc ngủ. Tôi và anh cứ gọi điện nói chuyện hết ba năm trời như vậy. Đến khi anh gác máy để luyện ôn thi đại học và tập trung vào chuyện tìm việc làm thì bấy giờ tôi mới buồn bã và tập sống một cuộc sống mới không có anh.
  5. Offline

    gaham1 Member

    Chương 4
    Nhiều năm trôi qua bây giờ tôi cũng đã trở thành một thiếu nữ. Tôi mang nhiều nét đẹp của bố và mẹ, mỗi lần nhìn vào trong gương bản thân tôi lại cảm thấy thật tự hào.

    Dù tôi không xinh đẹp, nhưng lại mang một vẻ đặc biệt, dễ dàng gây chú ý với những người khác. Tôi có một đôi mắt u buồn, đặc biệt là đôi mắt này, dù to tròn nhưng khi nhìn vào tôi chưa bao giờ thấy nó vui vẻ cả.

    Nay đã là năm cuối của cấp ba, cuộc sống của tôi luôn bận rộn với chuyện học tập. Thậm chí, tôi không có thời gian để ăn cơm với bố mẹ. Nhiều lúc tôi lại tự hỏi sao bản thân mình lại cố gắng học tập đến thế, chỉ cần đậu tốt nghiệp là được rồi. Nhưng nghĩ lại, tôi muốn bản thân mình có nghề nghiệp đàng hoàng, và làm ngành mà tôi hằng mơ ước đó là an ninh.

    Dù điểm vào trường là cao chót vót, thậm chí còn có lúc người ta lấy điểm tuyệt đối nhưng cứ nghĩ đến sau này tôi được mang áo quần màu xanh lá, rất uy nghiêm lại được người kính phục, ngày ngày đi bắt từng tên tội phạm, bắt chúng phải sợ hãi và quỳ dưới chân của mình. Nghĩ đến đây tôi lại có động lực để học. Nhiều đêm không có anh, bố mẹ lại ngủ từ rất sớm, tôi đi học về khuyu rồi lủi thủi ngồi làm bài tập đến sáng, cảm giác lúc ấy làm tôi cô đơn đến lạ kì. Cái cảm giác này tôi không muốn một chút nào, tôi chỉ muốn học thật nhanh, ra trường thật nhanh để giúp đỡ bố mẹ và còn được ở cạnh anh.

    Thở dài thườn thượt, đưa tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, bâu giờ cũng đã là mười hai giờ đêm. Tất cả mọi người đều hạnh phúc trong giấc ngủ, chỉ mình tôi ngồi cầm bút nhìn ra ngoài trời, không biết ở bên ấy anh đã ngủ chưa, ước gì bây giờ tôi có thể cầm máy điện thoại mà gọi điện cho anh thì tốt biết bao nhỉ.

    Nhìn bầu trời tối mịt rồi lại nhìn xuống dưới sân nhà. Ánh mắt của tôi nhìn đi nhìn lại hàng cây mà bố ngày nào cũng chăm sóc bỗng lại cảm thấy ghen tị với nó quá. Ít nhất, trong những lúc như thế này, chúng nó còn có bạn, còn tôi chỉ có thể ở một mình.

    Đặt cây bút xuống bàn, nhẹ nhàng đi ra khỏi phòng xuống dưới tầng. Hít thở không khí một chút, tôi quyết định đi bộ ra ngoài. Những cột đèn ven đường vẫn chiếu sáng, tôi lang thang một mình trên con đường nhỏ ít người qua lại.

    "Chị..."

    Âm thanh nho nhỏ vang lên làm tôi giật mình. Đưa tay lên vuốt ngực để mình tĩnh lại, quay đầu nhìn nơi mà phát ra giọng nói đó.

    "Ơ, sao cậu lại ở đây?"

    Không thể không kể đến cuộc sống của tôi trong những năm cấp ba, cứ nghĩ mọi chuyện sẽ trôi qua êm đẹp ai ngờ bỗng dưng có một ngày, lại có người lẽo đẽo đi theo sau lưng tôi bảo là "em thích chị".

    Tôi không như những người con gái khác, bởi tôi có một quá khứ không hoàn hảo nên chuyện tình cảm đối với tôi là xa vời lắm. Tôi cũng từng mong có một chàng hoàng tử đến bên cạnh mình chứ? Nhưng tôi có anh trai rồi, người anh trai hoàn hảo hơn bất kì người nào hết, anh tốt bụng đến nỗi bản thân tôi không muốn có người yêu. Nhưng tôi lại chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có một cậu nhóc lớp dưới theo đuổi. Mỗi lần tôi đi lang thang một mình lại bắt gặp cậu, không biết là cố ý hay vô tình nhưng tôi nghĩ đây là cái duyên. Nếu không phải là tình yêu thì hãy là tình bạn, tôi rất thích khi cậu là bạn thân của tôi đấy.

    "Thấy chị đi mãi không chịu về nhà. Sợ ảnh hưởng đến sức khỏe nên..."

    Cậu cúi đầu lúng túng nói. Ánh mắt lại không dám nhìn thẳng vào tôi. Hai nhón tau cứ đan vào nhau như làm việc có lỗi và chờ tôi trách phạt vậy. Bỗng tôi lại thấy buồn cười, đứng trong màn đếm nhờ ánh đèn chiếu sáng, khuôn mặt tôi bấy giờ dịu dàng đến kì lạ.

    "Cậu sợ tôi sao?"

    "Không...không có"

    Từ ngày cậu nói cậu thích tôi đến tận hôm nay, cậu vẫn luôn không dám nhìn tôi một lần. Nếu như tôi chủ độn bắt chuyện thì cậu lại rụt rè sợ hãi. Người con trai thuần khiết trong sáng như vậy quả thật là rất hiếm hoi, nhưng lại đặt niềm tin vào tôi thì đó là một điều đáng tiếc.

    Tôi đi từng bước chậm rãi lại gần, vừa đi vừa hỏi:" Đêm hôm khuya khoắt như vậy cậu đến đây làm cái gì?"

    "Em... Không ngủ được, đi mua đồ liền gặp chị"

    "Vậy là vô ý hả?"

    Cậu gật đầu lia lịa, tôi suy nghĩ một lát rồi đi lướt qua người cậu, lạnh nhạt nói:

    "Vậy thì về đi, tôi còn đi thêm một lát nữa"

    "Hay là chị về với em luôn?"

    "Vì sao?"

    "...." cậu ta cứ mấp máy môi, nói không nên lời. Tôi thì buồn cười, nhưng ngoài mặt vẫn cứ cố gắng lạnh nhạt.

    "Cậu không nói hả? Lần sau đừng đi theo tôi nữa"

    "Không phải" cậu lại trả lời nhạn chính và dứt khoát. Không biết là không phải là cậu đi theo tôi hay là không phải vì cậu không nói nữa. Tôi chỉ biết, mình trêu chọc cậu cho đỡ buồn.

    "Hả? Vậy tôi đi đây"

    "Chị...."

    Tôi nheo mắt lại, khó chịu nói:" Cậu phiền phức quá đấy, lần sau đừng đi theo tôi nữa, đỡ phiền"

    Tôi không ngại làm mất lòng. Bởi vì tôi biết, có nhiều chuyện cần phải dứt khoát để không gieo rắc cho đối phương niềm hi vọng. Càng tạo nên hi vọng càng ôm lấy đau thương.

    Tôi thấy rõ ánh mắt cậu rưng rưng, khuôn mặt xụ xuống. Sợ sệt đưa tay ra bấu lấy góc áo của tôi:

    "Thật ra đi ban đêm rất nguy hiểm. Em lo cho chị nên đi theo, nếu như chị không về, lại thức khuya như vậy, vừa gặp nguy hiểm vừa lại hại đến sức khỏe thì làm sao bây giờ"

    Tôi liếc cậu một cái:" Ai cần cậu quan tâm cơ chứ, buông tay ra"

    "Chị đừng có không để ý đến em có được hay không?"

    Cậu thua tôi một tuổi, nhưng lại cao hơn tôi một cái đầu. Tôi nhìn khuôn mặt non nớt kia, không hiểu sao trong lòng lại cảm thấy buồn phiền. Chính là bởi vì người ta quan tâm đến tôi nên tôi mới buồn phiền.

    "Buông tay ra" toi gắt gỏng nói.

    "Chị..."

    "Bộ cậu không muốn đi về hả? Đi, nhà cậu cùng đường với nhà tôi phải không? Chúng ta cùng về"

    Cậu nhìn tôi, khuôn mặt tràn đầy vẻ vui mừng rồi gật đầu lia lịa. Nhưng lại nửa tin nửa ngờ, hỏi lại lần nữa.

    "Thật không ạ?" Bỗng tôi thấy cậu dễ thương không tả được, cũng chỉ cười bấy đắc dĩ nắm tay cậu rồi kéo đi.

    "Bớt nói mấy lời thừa thãi đi"

    Chúng tôi đi trên con đường vắng. Cậu nhìn tôi vào nhà cậu mới chịu về. Nhìn dáng vẻ của cậu, tôi lại tự trách mình, đáng lẽ nên bỏ cậu lại giữa đường mà về trước nhưng nhìn cậu tôi lại không nỡ. Dù sao tôi cũng gần ra trường rồi, chắc cậu cũng sẽ quên tôi nhanh thôi.

    Sáng sớm hôm sau, như mọi ngày tôi vẫn cứ dậy sớm đi học. Xuống tầng rồi đi đến lớp, không dám đánh thức bố mẹ dậy, lặng lẽ mở cổng rồi đi ra ngoài.

    Vừa đi đến lớp liền thấy đám bạn tụ tập lại, không biết là đang viết cái gì đấy. Tôi cũng tò mò đến xem thử. Bảo Anh, nhỏ bạn của tôi, nó thấy tôi đi tới viền đưa tôi một tờ giấy rồi bảo:

    "Hồ sơ nguyện vọng thi đấy, ngồi xuống đây viết rồi đi nộp cho thầy"

    Cầm tờ giấy trên tay thắc mắc hỏi:"Không phải thi xong là xét điểm rồi mới chọn trường hả?"

    Bình thương, học sinh tho xong tốt nghiệp, rồi tùy theo số điểm mà chọn vào trường thích hợp. Nếu như chọn trường trước thế này, là thi trường nào là xác định học trường ấy. Dù ngoài miệng tôi nói là tôi thi an ninh, ước mơ của tôi là trở thành cảnh sát nhưng tôi biết từ sâu trong lòng mình vẫn còn một chỗ đứng cho trường kinh tế. Bởi vì nơi đó có anh.

    Tôi vẫn nhớ rất rõ trước khi anh đi, tôi bướng bỉnh đòi học giống anh, để hai anh em có thể ở gần nhau. Nhưng anh bảo đừng vì anh mà từ bỏ đi ước mơ của mình, với lại khi tôi thi xong thì anh cũng gần ra trường. Kiểu gì anh cũng sẽ chuyển lên sống với tôi nên tôi không lo lắng gì mà chọn trường an ninh.

    Nhưng không hiểu sao khi cầm tờ hồ sơ nguyện vọng trên tau, bản thân tôi lại cảm thấy mơ hồ và có chút lưỡng lự. Tôi muốn viết nhưng cũng không muốn viết, ước gì bây giờ tôi có thể gọi cho anh để hỏi ý kiến.

    "Bảo Anh, thầy bảo khi nào nộp?"

    "Chắc là ngày mai hay ngày mốt gì đó. Mà sao cậu không viết bây giờ luôn đi, tớ thấy cậu học giỏi, lại rất khao khát vào trường an ninh mà"

    Bảo Anh hỏi làm tôi cũng không biết trả lời thế nào. Đúng là tôi ước mơ vào an ninh, nhưng đến phút cuối tôi lại lưỡng lự. Tôi cũng không biết là mình đang nghĩ cái gì nữa, Cũng chỉ cười trừ để trả lời lại rồi biện một lí do thích hợp.

    "Suy nghĩ thật kĩ đã. Cái này quyết định cả đời của tớ, bất cẩn làm sao được"

    Tôi nói vậy thôi mà Bảo Anh cũng tin là thật rồi còn bảo là phải chọn trường nào mà ra trường là có việc làm liền, cuộc sống sau này ổn định hơn một chút là được. Tôi biết chứ, suy nghĩ của tôi lớn hơn tuổi rất nhiều nhưng tôi cũng chẳng có kinh nghiệm đành về hỏi mẹ.

    Đi đến cửa phòng, tôi nghĩ chắc không cần gõ cửa đâu, nhẹ mở ra rồi đi vào. Liền nghe thấy âm thanh bên trong.

    "Thiên Ân nó bị tai nạn tầm một tuần rồi, chúng tôi phải sắp xếp thời gian đi thăm nó nên không thể đến công ty một thời gian được. Việc nhà thì nhờ cho dì cả lo, Mẫn Mẫn đang trong giai đoạn thi cử nên không thể cho nó biết được. Tất cả nhờ dì hết nhé" doc truyen tinh cam

    Tôi nghĩ rõ mồn một từng lời nói của mẹ. Người tôi khựng lại, đôi mắt mở to ngạc nhiên, trong lòng lại hoảng hốt như không tin đây là sự thật.
  6. Offline

    gaham1 Member

    Chương 5
    "Mẹ, mẹ nói anh con bị tai nạn ư?"

    Tôi hoảng hốt nhìn mẹ. Mẹ đặt điện thoại xuống, ngạc nhiên nhìn tôi rồi cũng lẳng lặng gật đầu, như xác nhận đây là sự thật. Còn tôi thì lo lắng muốn điên lên, mở cửa phòng vội chạy lên tầng vừa đi vừa nói:

    "Mẹ, con muốn đi gặp anh ngay bây giờ"

    "Không được, anh con nó bị tai nạn một tuần trước, bây giờ cũng đang trong tình trạng hồi phục. Mấy ngày nữa con phải thi tốt nghiệp rồi. Muốn đi thì hẵng đợi thi xong đã rồi đi"

    Mẹ nói rất bình tĩnh, hình như chuyện này mẹ đã biết từ lâu. Còn tôi thì bình tĩnh sao được, anh bị tai nạn không biết nặng hay nhẹ. Mà nếu ở viện một tuần rồi chắc là nặng lắm. Nếu như vậy thì ai chăm sóc anh, ai nấu đồ ăn cho anh bây giờ? Hơn nữa, chỉ có mình anh ở ngoài kia, đại học chỉ còn năm cuối, việc học tập của anh cũng khó khăn không kém. Như vậy thì anh sao có thể hoàn thành được ước mơ của mình một cách trọn vẹn đây.

    Mẹ nhất quyết không cho tôi đi, bắt tôi phải thi đã. Nhưng bấy giờ thì tôi nào có tâm trạng. Mẹ tính giấu tôi chuyện này, nhưng lại bị tôi tình cờ nghe thấy. Mẹ biết là tôi quan tâm anh đến nhường nào nhưng lại vì sự nghiệp của tôi nên mẹ mới không cho tôi vào thăm anh. Tôi giận mẹ lắm.

    Bỗng tôi nhận ra bản thân mình quan tâm anh hơn tất cả mọi thứ, mới ban sáng tôi còn lưỡng lự bởi một phần nào đó trong tâm trí tôi là muốn được học cùng với anh, quay lại những ngày tháng ban đầu. Đến khi nghe tin anh bị tai nạn, tôi liền muốn vất đi cái kì thi quan trọng nhất trong đời để được găp anh. Có lẽ, bây giờ tôi biết mình nên chọn trường nào rồi. Dù không theo đuổi được ước mơ nhưng ít nhất bản thân tôi cũng cảm nhận được cái gọi là hạnh phúc.

    Khi lên phòng học, tôi không chần chừ mà viết nguyện vọng vào trường kinh tế. Sáng sớm hôm sau khi lên trường, nghe tôi vào trường kinh tế, Bảo Anh đã rất ngạc nhiên liền chạy đến hỏi tôi.

    Tôi là người thành thật, không thích nói dối. Nên kể lại cho cô nghe về chuyện anh bị tai nạn và lí do tôi muốn học trường đấy. Bảo Anh rất tức giận, cô liền đập bàn và mắng:

    "Cậu bị ngốc sao? Bình thường cậu thông minh lắm cơ mà, cậu có biết chuyện này liên quan đến cuộc sống sau này của cậu hay không hả? Rõ ràng là cậu không thích kinh tế, vì anh mình mà cậu từ bỏ ước mơ của mình một cách dứt khoát như vậy, bộ cậu không nghĩ đến công việc của mình sao?"

    "Có chứ, nhưng mà học với anh tớ mới được hạnh phúc"

    Bảo Anh bực mình quát:" Cậu có biết hạnh phúc thật sự là gì không? Cậu nghĩ cậu làm như vậy sẽ được hạnh phúc hả? Đúng là ấu trĩ mà, bây giờ muốn thay đổi còn kịp đấy, đi nhanh nói với thầy đi"

    Tôi lẳng lặng lắc đầu, kiên quyết nói:" Tớ đã quyết định rồi, không thay đổi đâu"

    "Cậu.." Bảo Anh nhìn tôi một lúc lâu rồi tức giận bỏ đi, để lại một câu:"Hừ... sau này đừng có hối hận"

    Nhìn theo bóng dáng của cô, tôi biết là cô đang lo lắng cho tôi, cô giận cũng vì giận thay tôi. Tôi cũng biết là bản thân mình ấu trĩ nhưng tôi muốn làm cái gì mà bản thân mình cảm thấy hạnh phúc. Chỉ cần có được hạnh phúc, ngày ngày có nụ cười trên môi thì như thế nào tôi cũng có thể chịu được.

    Nắm chặt tay nhìn ra ngoài cửa, trong lòng thầm hứa. Tôi nhất định sẽ không hối hận.

    Thời gian trôi rất nhanh, thấm thoát đã đến ngày thi. Tôi tập trung làm bài và nắm chắc được khả năng đậu của mình. Vừa thi xong tôi liền chuẩn bị hành lí và đi ra sân bay để đến chỗ anh. Bố mẹ tính đi, nhưng có tôi đi rồi nên họ ở lại để tiếp tục công việc của mình. Như đã hứa, khi tôi thi xong mẹ liền cho tôi một khoản tiền để đến đó. Nếu nhận được giấy báo đậu thì tôi sẽ sống ở đây với anh luôn không cần về lại nữa.

    Tôi đi bất ngờ như vậy nên không thông báo cho ai hết. Chỉ có bố mẹ tôi biết, nhưng lại nghĩ đến cậu nhóc ngày nào cũng lẽo đẽo đi theo sau lưng tôi với đôi mắt nhát gan kia. Dù không có tình cảm gì nhưng khi tôi đi xa mà không thông báo cho cậu một tiếng bản thân mình cũng cảm thấy có lỗi. Dù vậy vãn còn thấy may mắn hơn khi đã hết dây dưa với cậu.

    Hà Nội vào mùa thu vừa đẹp lại vừa lạnh lắm, tôi từ sân bay mang theo hành lí đến thẳng bệnh viện. Bởi đây là lần đầu tiên tôi đên thành phố lớn như thế này, với lại con người ở đây khá lạ lẫm. Tôi không giám nhờ vả gì nhiều, chỉ bắt một chiếc taxi đi đến địa chỉ trong tờ giấy mà bố mẹ đưa cho.

    Con người nơi đây luôn bận rộn, nhất là khi đi trên đường, có nhiều đoạn bị ùn tắc giao thông, cứ đi một đoạn là phải dừng một đoạn. Ngồi trên xe mà lòng tôi nóng như lửa đốt. Vắng anh mấy nă tôi vẫn bình thường mà sống, bây giờ gần gặp được anh rồi sao lòng tôi lại hối hả đến lạ kì.

    Vừa vào bệnh viện, theo sự chỉ dẫn của y tá mà tôi có thể tìm được phòng bệnh của anh. Anh bị tai nạn hơn một tuần, hiện tại đã chuyển qua phòng bệnh bình thường nên đi tìm khá dễ. Tôi đoán khi anh gặp tôi chắc annh sẽ vui mừng và bất ngờ lắm. Nghĩ đến nụ cười của anh tôi lại càng vui mừng, bước chân cũng đi nhanh hơn.

    Đứng trước cửa, tôi rất lễ phép đứng ngoài gõ hai lần"Cốc cốc". Lồng ngực của tôi cũng theo tiếng gõ cửa mà đập lên thình thịch.

    "Vào đi" Một giọng nói quen thuộc vang lên. Tôi mỉm cười mở cửa rồi đi vào.

    Anh nằm trên giường lớn màu trắng, thân nguoif to lớn tựa vào thành giường. Tay phải bị băng một lớp gạc lớn. Điều tôi chú ý là trong phòng còn có một người, đó là một người con gái đang đút cháo cho anh ăn từng thìa một. Anh rất vui vẻ há miệng ra nhận lấy.

    Nụ cười trên môi tôi chợt tắt, cũng không còn hồi hộp như ban nãy nữa. Chỉ nhìn anh chằm chằm, có lẽ anh với cô gái ấy rất hợp với nhau. Cô ấy là con gái lai tây, mái tóc màu vàng xõa xuống ngang lưng, chiếc mũi cao thon gọn, đôi môi đỏ hồng lại tựa như đang cười, anh chỉ nhìn chăm chú vào cô gái đó. Cũng không để ý đến người đi vào là tôi.

    Tôi từng hi vọng và tưởng tượng ra cảnh anh nhình thấy tôi anh sẽ vui vẻ như thế nào. Sẽ hạnh phúc ra sao? Còn bây giờ, sự thật hoàn toàn là những điều ngược lại. Trong phút giây nào đó, tôi tự trách mình ngu ngốc, đáng lẽ đừng nên hi vọng quá nhiều rồi lại thất vọng như thế này.

    Tôi đứng ở cửa hồi lâu không có ai để ý đến tôi, tôi đành cụp mắt xuống, khe khẽ gọi:"Anh..."

    Anh quay đầu lại, lúc đầu ngạc nhiên nhìn tôi, rồi sau đó cười rất tươi đáp lại:"Em đến rồi hả? anh đợi em nãy giờ đấy"

    "Anh đợi em?"

    "Bố mẹ hôm qua có gọi cho anh bảo là ngày mai em sẽ đến, nhưng không ngờ lại đến sớm như vậy"

    "Anh đã liên lạc lại với bố mẹ, sao không liên lạc với em" Tôi nói với anh như có vẻ trách móc. Đúng vậy, tôi đang trách anh vì sao lại không liên lạc với tôi.

    "Mới ngày hôm qua thôi, anh nghĩ em đi thi về sẽ rất mệt nên anh không muốn làm phiền"

    Anh vẫn cười, một nụ cười rất dịu dàng, một nụ cười làm người ta ấm áp. Nhưng tôi thấy anh sao lại xa lạ quá, không giống như người anh trai ngày nào cũng chạy quanh quẩn bên tôi. Rõ ràng là anh đã hứa, anh hứa lẽ giữ liên lạc với tôi thường xuyên. Nhưng vì chuyện học tôi đồng ý không liên lạc với anh một thời gian, nhưng khi anh có thể anh lại không liên lạc với tôi đầu tiên. Anh làm tôi lo lắng trên suốt quãng đường đi, tôi còn lo lắng anh không có người nào chăm sóc. Nhưng nhìn qua cô gái kia, có lẽ sự lo lắng của tôi là dư thừa rồi.

    "Em vào đây đi, Thiên Ân cứ luôn miệng nhắc đến em nãy giờ đấy"

    Giong nói ngọt ngào vang lên, cô gái ấy nhìn tôi rất dịu dàng. Không hiểu sao khi nhìn thấy khuôn mặt ấy trong lòng tôi lại cảm thấy bực mình. Đi từng bước nặng nề đến bên cạnh giường anh, không giám tỏ những thái độ thân mật như trước kia, chỉ tạo khoảng cách đứng xa hai người.

    "A, anh quyên giới thiệu với em, đây là Dany, bạn học cùng lớp với anh. Trong thời gian anh bị bệnh cô ấy đã chăm sóc anh đấy"

    Tôi nhìn qua Dany, không rõ cảm xúc. Chỉ gật đầu như dã nghe thấy rồi bảo:"Chào chị, em là Mẫn Mẫn, em gái của Thừa Ân"

    Chị ấy cười hòa ái gật đầu nói:" Chị biết rồi, anh ấy kể về em rất nhiều đấy, chị nghe đến nỗi thuộc luôn cả tiểu sử của em luôn rồi"

    Chị nói đùa, làm anh bật cười. còn tôi lại chảng vui vẻ tí nào. Anh kể về tôi cho chị ấy nhiều đến vậy chắc hai người quen thân nhau lắm. Hành động thâm mật ccuar hai người ban nãy tôi còn nhớ rất rõ ràng, tôi rất bực, nhưng không biết là bực vì cái gì. Cảm giác lúc ấy của tôi là muốn chạy đến tách hai người này ra, nhưng nghĩ lại mình có quyền gì mà làm vậy cơ chứ. Quyền làm êm gái sao? Là em gái sao lại có quyền quan tâm đến đời sống riêng tư của anh trai cơ chứ, nhất là về mấy chuyện tình cảm vụn vặt lại không có khả năng. doc truyen tieu thuyet

    Đúng là tôi ích kỉ, chỉ muốn giữ anh cho riêng mình, nhưng khi tôi nhìn thấy cảnh tưởng này, trong lòng tôi lại sinh ra cảm giác lo sợ, sợ một ngày nào đó sẽ mất anh.
  7. Offline

    gaham1 Member

    Chương 6
    "Tôi không muốn bản thân mình tốt bụng đến mức luôn nghĩ rằng mọi điều xảy ra với tôi đều là một loại ban ân. Nhưng tôi cũng không thể trở nên xấu xa mà chỉ nghĩ cho riêng mình. Bởi vì lúc đấy, tôi cảm thấy cô đơn đến lạ thường."

    Tôi ngồi xuống nhìn anh và chị Dany nói chuyện với nhau, một lát sau chị bảo có việc bận nên đi trước. Tôi từ khi đi vào đến bây giờ cũng chỉ mỉm cười cho có lệ. Khi chị đi rồi anh mới ra hiệu bảo là tôi đến gần anh ngồi xuống. Tôi cũng răm rắp nghe theo.

    Anh đưa tay trái lên vuốt sợi tó còn vương trên khóe mắt, đôi mắt anh sâu như nước nhưng lại rất tĩnh lặng, rất dịu dàng. Anh khe khẽ bảo:

    "Nghe nói em vừa mới thi xong, em làm bài tốt chứ?"

    Tôi nhìn anh, cũng chỉ gật đầu, không nói chuyện. Anh lấy làm lạ, bèn cười cho có lệ:" sao thế? Không phải là muốn gặp anh lắm sao? Bây giờ anh ở trước mặt em rồi, em không vui hả?"

    Tôi bĩu môi lắc đầu, tỏ vẻ bất mãn rồi lại nói:"Không phải"

    "Không phải vậy sao mặt em bí xị vậy, cười lên cho anh xem nào"

    Tay kia của anh bị đau, nhưng vẫn cố gắng nhấc lên để nhéo má tôi, khuôn mặt tôi bị giày vò đến khi không thấy được mắt mũi rõ rệt nữa anh mới cười thoải mái. Tôi vùng vằng để tránh khỏi, đứng xa hơn một chút mới bắt đầu nói chuyện.

    "Chị Dany là ai thế?"

    "Nhóc con, không phải ban nãy là anh có giới thiệu rồi hay sao, là bạn học với anh đấy"

    Anh gõ đầu toi một cái, đôi mắt hiện lên tia bất đắc dĩ.

    "Nhưng nhìn hành động của hai người có vẻ như không đúng cho lắm?"

    Tôi hỏi anh cũng như là đang trách móc anh. Không biết anh có nhận ra hay không, nhưng tôi có biết bao nhiêu là uất ức trong lòng.

    Anh lại nhéo mũi tôi, nói đùa:" Em từ khi nào học theo mẹ đi giám thị anh rồi đấy hả?"

    Tôi khó chịu, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại nói với giọng gắt gỏng:" Anh nghiêm túc một chút đi"

    "Rồi rồi, thật ra đó là bạn thân của anh"

    Vừa nghe thấy chữ bạn thân xong tôi lại cảm thấy xem thường. Làm gì có chuyện bạn thân giữa nam và nữ, một trong hai không phát sinh tình cảm mới là lạ. Nhưng điều tôi không ngờ rằng chuyện này là nảy sinh trên người anh, tôi cũng không muốn hỏi thêm vì bản thân lại sợ nghe kết quả. Ngập ngừng hỏi:

    "Anh, anh thích chị ấy đúng không?"

    Nụ cười của anh chợt tắt. Anh nhìn tôi thật nghiêm túc, cũng không còn là vẻ cười đùa ban nãy. Tôi để ý rất kĩ, anh thở hắt hơi đôi khi lại thở dài. Anh im lặng từng nào, tim tôi lại đập anh từng đấy.

    Lần đầu tiên kia tôi gặp anh sao bao nhiêu năm, đáng lẽ anh phải vui vẻ, phải hào hứng và quan tâm đến tôi hơn tất cả mọi thứ. Nhưng thứ tôi nhận lại được chỉ là tiếc thở dài và nỗi buồn man mác của một chàng trai đang yêu.

    Tôi biết yêu là gì chứ, đối với tôi nó rất xa xỉ, trước vẫn vậy và sau này vẫn vậy. Nhưng đối với người khác, nó là một món quà vô giá mà ông trời đã ban cho, là một cột mốc mà con người ta muốn hướng tới.

    Không khí trong phòng bệnh lại trở nên yên tĩnh. Một lâu sau, anh buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi môi mấp máy nói:

    "Đúng vậy, nhưng cô ấy không chịu đồng ý"

    "Vì sao vậy?"

    "Con nít thì biết cái gì! À, nói cho anh nghe là việc thi cử em sao rồi"

    Anh thay đổi sắc mặt rất nhanh. Đánh trống lảng, quay đầu hỏi về việc học tập của tôi. Tôi cũng không muốn biết nguyên nhân, cũng trả lời câu hỏi của anh:" Thi tốt"

    "Vậy em đăng kí vào trường an ninh hả?"

    "Không, em thi vào trường kinh tế"

    Anh ngạc nhiên, khuôn mặt đanh lại, giọng nói có mất phần gắt gỏng :" Sao lại là trường kinh tế. Không phải trước khi đi cúng ta đã thống nhất là em thi vào trường an ninh rồi sao?"

    Anh nói như vậy, bao nhiêu uất ức của tôi bị kìm nén bấy lâu cũng bật tuôn ra ngoài, tôi đứng dậy, nhìn thẳng vào anh và nói:" vậy anh đã hứa sẽ sàng liên lạc thường xuyên với em, anh có làm được không"

    "Cái này là tại anh bận việc, sao có thể đánh đồng với tương lai của em được"

    Anh tức giận nói. Đôi mắt tôi rưng rưng nhìn anh. Anh nào biết tôi đã lo lắng cho anh như thế nào. Tôi đã bị Bảo Anh mắng là ấu trĩ, bị mẹ giam trong nhà cho đến ngày thi. Vừa thi xong tôi liền ra sân bay để đi vào thăm anh. Chưa vui mừng kịp đã bị cảnh tưởng chị Dany thân mật với anh là cho tôi buồn bã đến cười cũng cười không nổi. Chẳng lẽ anh không biết tôi học trường kinh tế là vì ai sao?

    Những đêm tôi ngồi cô đơn học bài, vừa học vừa chầu chực điện thoại. Lỡ như anh gọi về tôi không nghe máy được thì sao? Nhiều lần bài vở đến ngập cả đầu, ngay cả thời gian ăn cơm cũng không có. Bố mẹ thì đi làm cả ngày, nào có ai hiểu để an ủi tôi một câu hay là hỏi thăm tôi một lần cơ chứ. Tôi ghét cái cảm giác cô đơn đó, ghét những lần tôi ngồi một mình rồi không biết nên làm cái gì, nên trò chuyện cùng ai hay là nên tự do vui chơi một lần. Nhưng cuối cùng, cũng chỉ có tôi một mình.

    Lúc đầu, tôi định sẵn là mình vào trước an ninh, nhưng cảm giác tủi thân, một mình làm tôi sợ hãi. Tôi nghĩ sau này nếu mình vào ngành đó chắc cũng sẽ buồn chán lắm. Đến khi nghe tin anh bị tai nạn, tôi lo lắng cho anh hơn cả việc học của mình. Lúc đấy tôi mới nhận ra, tất cả mọi chuyện mình cố gắng cũng chỉ vì một lời hứa. Vậy nên tôi đã từ bỏ trường an ninh để vào trường kinh tế.

    "Em không thích trường an ninh"

    "Em đừng có bướng bỉnh như vậy nữa. Anh là người hiểu rõ em nhất, em thích học quân sự hơn tất xả mọi thứ. Rốt cuộc là vì sao em lại chọn trường kinh tế. Hả?"

    Anh nói rất nặng lời, như là đang mắng tôi. Đúng vậy, đây là lần đầu tiên anh mắng tôi. Tôi chỉ biết uất ức, cắn chặt môi, quay người lại quật cường không nhìn thẳng vào anh. Không biết từ lúc nào có giọt nước mặt chát lăn trên khuôn mặt, tôi không dám lau bởi sợ anh nhìn thấy.

    Tôi không phải là người dễ dàng khóc như vậy. Người ta đánh tôi, mắng tôi, tôi vẫn không có một tí cảm xúc. Nhưng khi tôi chịu uất ức, khi không có ai hiểu cho mình, khi bản thân tôi phải chịu tất cả mọi thứ nhưng lại không dám hó hé một lời. Lúc ấy tôi mới thật sự khóc.

    Anh không hiểu tôi, mấy năm xa cách làm anh trở thành mộ con người khác hẳn. Anh vì trách nhiệm, mà không ngó ngàng gì đến cảm xúc của tôi và những gì tôi đã trải qua, điều này làm tôi bực mình lắm.

    Anh ở sau, nhìn con người tôi run run. Cũng cảm nhận được lỗi của mình vì đã nặng lời. Bỗng ngồi dậy, khập khiễng đi đến, đưa tay ra ôm chặt tôi vào lòng. Vẫn như ngày nào, anh đưa tay vuốt nhẹ lưng như an ủi.

    "Anh xin lỗi, nhưng đó là tương lai của em, anh cũng không thể làm ngơ được"

    "Hức, anh không biết"

    Rúc mặt trong lòng anh. Chỉ nói một nửa mặc kệ anh có hiểu hay không

    "Ừ ừ, anh không biết"

    Anh dỗ dành tôi rất nhẹ nhàng. Đây là lần thứ hai tôi khóc sau ngày đám tang của bố mẹ. Nhưng lần đó là tôi khóc nức nở, khóc không sợ một ai nhìn thấy, có thể khóc thoải mái. Còn lần này là đè nén, tôi là người lớn rồi, không thể khóc như vậy nữa. Nhất là trước mặt anh.

    "Anh không biết đâu, thật ra em thích là ngành kinh tế, anh cứ thế mà mắng em"

    "Có thật là em thích không?"

    Anh vừa an ủi vừa hỏi, bởi anh rất nghi ngờ câu nói của tôi. Hồi nhỏ, tôi đã từng ước mơ làm cảnh sát, mà ước mơ thì sẽ không bao giờ thay đổi. Qua nhiều năm có thể thay đổi được đúng là điều kì lạ.

    "Thật"

    Tôi gật đầu rất chắc chắn, như đây là thật không phải là nói dối. Anh như vậy mà cứ tin.

    "Thật xin lỗi, đã trách lầm em rồi. Lại đây xem nào, em gái anh đã lớn như thế nào rồi"

    Anh buôn tôi ra rồi kéo tôi lại bên giường, đưa tau vuốt má của tôi rất nhẹ. Nhìn chăm chú tôi một lát rồi nói tiếp:" em bây giờ trưởng thành thật đấy, xinh đẹp hơn xưa rồi này. May sao em vẫn cứ nhỏ hơn anh một cái đầu"

    "Em xinh đẹp thật hả? Không đùa em đấy chứ"

    Theo tôi thấy thì tôi chỉ có khuôn hình dễ nhìn bắt mắt, nhưng lại không xinh đẹp. tieu thuyet hay

    "Thật mà,em gái của anh đẹp nhất"

    Tôi nghe xong vừa thấy ngọt mà vừa thấy đắng. Cái từ "em gái của anh" nó như vị cà phê đen vậy, nhìn thì bắt mắt nhưng lại đắng thấu tận tim gan.
  8. Offline

    gaham1 Member

    Chương 7
    "Cô gặp anh vào một ngày nắng hạ,
    Nước trong xanh,nắng ấm chiếu muôn nơi
    Tôi gặp anh vào một ngày mưa lớn
    Nước đóng băng, lạnh lẽo khắp đất trời"

    Bạn có tin vào định mệnh không? Tôi thì tin là có đấy, chỉ là không xuất hiện một cách rõ rệt. Tôi nhớ trong phật giáo, người ta đã từng nói rằng, con người ta gặp nhau là cái duyên và đến với nhau chính là cái phận. Mà đã là có phận nhất định sẽ trường tồn.

    Tôi nghe cái này là khi ở nhà với bố mẹ, lúc đấy tôi còn nỏ không hiểu câu gì. Sau này nhìn lại trường hợp của mình tôi mới hiểu. Tôi nghĩ tôi và anh chính là có phận, có phận mới có thể làm được anh em. Chứ nhiều người muốn làm em gái của anh lắm, bởi anh hiền lành, anh ôn nhu lại hiểu rõ tâm lý con gái. Có thể biết tôi cần gì và muốn làm gì để giúp đỡ. Nhưng rốt cuộc người anh quan tâm nhất vẫn chính là tôi.

    Trong thời gian anh xa nhà để học đại học, tôi không hỏi anh đã trải qua những gì vì tôi muốn bản thân mình tự tìm hiểu. Anh đã biết được trước là tôi sẽ chuyển lên đây nên anh chuẩn bị cho tôi phòng riêng. Nhà tôi cũng thuộc nhà khá giả, với thời gian anh đi học đã dành dụm được một số tiền đủ để mua một căn hộ nho nhỏ. Tôi vào nhà anh ở với vai trò là một người em, ai cũng nhìn tôi với ánh mắt đầy hâm mộ.

    Nghĩ lại, người ta hâm mộ cũng thấy đúng, tôi có ngoại hình cũng tạm ổn, học giỏi, lại có gia đình kha giả, chưa kể đến còn có một người anh đẹp trai lại biết quan tâm em gái đến thế. Cuộc sống này luôn làm người ta mong ước mà.

    Nhưng chung quy lại, họ vẫn nhìn vào vẻ bề ngoài đề phán xét con người. Chứ họ nào đâu hiểu được tôi đã trải qua những gì. Cái khó khăn nhất không phải là khó khăn về mặt tài chính mà chính là khó khăn về mặt tinh thần. Chỉ cần có một suy nghĩ tiêu cực thôi, con người sẽ rơi vào bế tắc.

    Tôi sống ở nhà anh rất vui vẻ, ngày ngày anh đi học về cũng chịu khó vào bếp nấu cho tôi ăn. Bệnh tình anh cũng chuyển biến tốt, vì vậy việc trong nhà anh cũng dành hết. Người ta bảo, đàn ông con trai kiêng kị nhất là việc bếp núc, nhưng tôi thấy anh thân thiện với cái bếp hơn tôi nhiều.

    Khi tôi nhận được giấy báo đậu, không hiểu sao trong lòng lại man mác buồn. Nhưng vẫn cố mỉm cười thật rạng rỡ chạy đi tìm anh để thông báo cho anh biết. Anh mỉm cười, đưa tay vuốt đầu tôi và bảo:" Em giỏi nhỉ! Đậu được trường kinh thế luôn đấy"

    Tôi bĩu môi, bất mãn nói:" Anh thi được bộ em thi thì không được hả?"

    Anh khẽ cười:" Đâu có, anh khen thật lòng đấy"

    "Nhưng em thấy anh chẳng có tí biểu hiện nào là thật lòng cả"

    "Thật ra khi nghe tin em đậu vào trường kinh tế. Anh cũng không vui mừng lắm, cũng không hiểu tại sao nữa. Đang lí ra là phải vui mừng thay cho em mới phải nhỉ"

    Anh ngồi bên cửa sổ, xuyên qua ánh nắng chiều tà. Đôi mắt anh nhẹ nhàng như mây, dịu dàng như nước. Dù anh vui, hay buồn anh vẫn cứ mãi dịu dàng như vậy. Có lẽ, anh cũng có cảm nhận giống tôi, cũng không vui vẻ chút nào khi thấy tờ báo thi đậu. Nhiều người có thể vui mừng nhảy cẫng lên, nhiều người cũng vui mừng đến nỗi rơi nước mắt, còn tôi thì ngược lại. Không vui cũng chẳng buồn.

    "À, trước khi vào trường, người ta yêu cầu em làm bộ hồ sơ khảo sát xem năng lực em thế nào đấy?"

    "Hả? Phải như thế nữa ư, vậy thì mệt lắm"

    Tôi lười nhác tựa đầu vào người anh. Nhìn đi nhìn lại tờ giấy, vô thức nói.

    "Chứ sao nữa! Đã bảo là học trường này không dễ đâu"

    Anh cứ nhắc đi nhắc lại mãi. Tôi cũng hiểu anh ám chỉ điều gì. Chắc trong lòng anh vẫn vướng mắc chuyện tôi chọn vào trường kinh tế thay vì trường an ninh. Nắm lấy cánh tay đang vuốt tóc của tôi, khẽ bảo:" Anh à, em thích học ngành kinh tế. Dù khó thế nào em vẫn muốn học"

    "Ừ, có gì không hiểu cứ hỏi anh là được"

    "Bộ hồ sơ khảo sát ban nãy anh nói là làm những gì ấy nhỉ?"

    "Chỉ là đi từng nhà phỏng vấn thôi, em chịu khó một chút là được"

    Tôi lại lần nữa nhăn mặt:" Phỏng vấn á, sao giống như phóng viên thế?"

    "Đâu có. Làm trong giới marketing điều phải có tài giao tiếp để đi tiếp thị khách hàng. Đó là điều mấu chốt đấy"

    "À, ra là vậy. Em đói quá, đi ăn gì đi anh"

    Tôi ngồi bật dậy nhìn anh. Hầu như được gần anh là người tôi linh động hẳn. Anh cũng đứng dậy, bật cười rồi nhéo mũi tôi một cái:" Quỷ tham ăn"

    Âm thầm lè lưỡi, không chịu thua đáp trả:" Là quỷ mà được ăn no là tốt rồi"

    Hai chúng tôi đến một khu phố nhỏ. Phố này là phố dành cho sinh viên. Đồ ăn nơi đây vừa ngon vừa rẻ nên tôi gọi rất nhiều đồ. Nhiều nhất là đùi gà ran. Ngồi hí hửng nhìn xung quanh rồi lại nhìn sắc mặt từng người.

    Con người bây giờ có nhu cầu đi theo cái đẹp. Anh đẹp trai như vậy, muốn không bị người khác chú ý là chuyện không thể. Nhưng đang ăn mà có người nhìn cũng không hay, ăn rất mất tự nhiên. Có khi nào người ta chụp hình anh đăng lên báo rồi có cả ảnh tôi không đấy, với cái thế ăn của tôi nhất định sẽ gây bão cộng đồng mạng cho mà xem.

    Nghĩ đến đây, tôi lại bực mình nhìn chăm chăm vào anh. Anh lấy làm lạ, bèn hỏi:" Trên mặt anh dính cái gì à?"

    "Dính được cái gì thì may rồi. Anh không thấy người ta nhìn anh nhiều lắm hả?"

    Anh để ý đến lời tôi nói. Nhìn xung quanh một hồi cũng hiểu ra:" Người ta nhìn thì kệ người ta. Dù sao sắc đẹp cũng đâu phải là do anh quyết định đâu"

    Tôi bất đắc dĩ lắc đầu. Anh không biết là người ta quan trọng vấn đề sắc đẹp đến cỡ nào. Có người còn tốn ra hàng trăm triệu chỉ để đi phẫu thuật thẩm mỹ mũi. Còn anh, sắc đẹp như mua bán rau ngoài chợ. Có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

    "Thật là, vài bữa nữa anh xấu đi rồi mới biết"

    Anh lại đưa tay nhéo nhẹ đầu mũi tôi, cười cười bảo:" Đợi anh xấu lúc đấy em cũng già rồi"

    "Ý anh bảo là em xấu hơn anh hả? Nằm mơ đi"

    "Rồi rồi, em gái anh đẹp nhất"

    Đang hí hửng cãi nhau với anh. Liền nghe thấy từ "em gái anh" lòng tôi bỗng nặng nề. Khuôn mặt xị xuống không nói chuyện với anh nữa. Buồn bực ngồi đợi món ăn. Cảm giác này thật không thể tả. Đến chính bản thân tôi, tôi cũng chẳng biết đây là cảm giác gì.

    Khi đùi gà được bưng lên, tôi ngồi bốc từng cái để ăn. Tay anh bị đau nên không ăn được. Chỉ gọi món súp lên rồi lấy thìa múc. Anh ăn rất chậm rãi, giống mấy người trong phim Hàn Quốc thường hay ăn, tôi nhìn anh bĩu môi bất mãn, đến việc ăn thôi cũng cầu kì phức tạp như vậy.

    "A, chị Dany kìa"

    Thấy chị Dany quen thuộc đi lướt qua. Tôi để ý đến, vừa ăn vừa chỉ để anh nhìn thấy. Anh cúi đầu không nhìn, giọng nói trầm thấp vang lên:" Em ăn đi, kệ chị ấy"

    Tôi chớp chớp mắt không hiểu:" Không phải anh nói gai người là bạn thân mà"

    "Không phải"

    Anh nói rất nặng nề làm tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tôi chỉ biết là anh với chị ấy đang có chuyện cãi nhau nên hai người mới lơ nhau như thế. Tôi còn nhớ rất rõ nụ cười hạnh phúc của anh khi được chị ấy đút cho ăn. Lúc đấy anh còn vui vẻ hơn khi thấy tôi rất nhiều.

    Bỗng dưng trong lòng tôi lại sinh ra cảm giác ghen tị. Trong lòng tôi cứ đinh ninh tôi là người quan trọn nhất, nhưng khi đến đây tôi mới biết mọi chuyện đâu phải đơn giản như thế. Chuyện xưa tôi vẫn nhớ nhưng có lẽ anh đã quên mất rồi.

    Nếu như được ước, tôi chỉ ước thời gian quay lại. Tôi chỉ ước ngày đó anh không rời nhà đi để học đại học, tôi ước chúng tôi mãi là hai đứa trẻ. Nhưng tôi viết bản thân mình không thể quay ngược thời gian, có nhiều chuyện xảy ra tôi lại học được cách chấp nhận hiện thực. Mong chờ vào tương lai chứ không muốn nhìn về quá khứ, bởi nó có tốt đẹp như thế nào, đau thương ra làm sao thì nó mãi mãi chỉ là kí ức. truyen ngan tinh yeu

    Nhìn anh chăm chú ăn phần cơm của mình, tôi lại cảm thấy anh cô đơn đến lạ kì. Nhưng tôi tin tưởng rằng, bản thân mình có thể thay đổi được, có thể dẫn dắt tình cảm của chúng tôi quay lại ngư lúc ban đầu. Bởi vì tin tưởng điều ây, nên tôi mới vui mừng, gắp thức ăn đưa cho anh. Anh nhìn thấy tôi vô tư cười, anh cũng không đành lòng mà cười theo.

    Dù bữa ăn không được trọn vẹn nhưng lại rất hạnh phúc. Trên đường về tôi vừa đi vừa hỏi:" Anh, kể cho em chuyện của anh và chị Dany có được hay không?